Vài thiếu nữ xinh đẹp bước đi trong bóng tối, ai nấy đều tỏ ra vô cùng căng thẳng. Các nàng biết có một người đang theo sau, nhưng lại không tài nào cảm nhận được sự tồn tại của hắn, xung quanh lại là bóng tối tuyệt đối, chẳng nhìn thấy gì, chỉ có thể dựa vào bản năng mà tiến về phía trước.
Mãi cho đến khi trước mắt mọi người chợt sáng bừng, bước vào một vòng ánh sáng mờ ảo. Các thiếu nữ vẫn không nhìn thấy gì, rồi đồng loạt quay người, trở lại bóng tối. Còn gã đàn ông vô hình kia thì ở lại.
Thiên quang không biết từ đâu chiếu rọi một vùng nhỏ, một gã nam tử áo xám hiện thân, ngẩng đầu nhìn nguồn thiên quang, rồi mới tiếp tục bước tới, đứng trước mặt một thiếu niên.
Thiếu niên kia đang điêu khắc một pho tượng đá, không ngẩng đầu lên mà nói: “Lần này ngươi lại dám bước vào khu vực có ánh sáng, gan thật không nhỏ.”




